Ta nợ cha một dáng dấp hình hài
Ta nợ mẹ một tâm hồn thuần khiết
Nợ thầy cô những đêm dài mãi miết
Thao thức hoài cho giáo án ngày mai
Nợ cuộc đời cả một tương lai
Chân bước chông chênh giữa bao điều sai đúng
Khi vui hưởng bình minh không tiếng súng
Ta biết nợ anh đang đứng gác cuối chân trời.
Mơ thấy mình đứng trước biển khơi
Giang đôi tay thành cánh buồm đỏ thắm
Thân hoá thành đôi hài bảy dặm
Ta biết nợ em những đứa trẻ lạc loài.
Nợ đêm dài một sớm ban mai
Nợ mùa xuân một bông hoa tươi thắm
Nợ trái tim một tình yêu sâu đậm
Nợ chính mình một nhân cách thiêng liêng.
Ta mơ gì trong nỗi niềm riêng
Mớ hành trang trên đôi vai nặng trĩu
Ta đã sống và một ngày chợt hiểu
Hạnh phúc cuộc đời không chỉ riêng ai.
Bao xuân rồi ta nợ một nhành mai
Cho tất cả quanh ta và tất cả
Để được sống được vui và được biết
Khi còn nợ cuộc đời là còn được yêu thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét